Winning Time

Chip timing solutions for Karaoke System

Ước mơ một lần lên sân cỏ

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo. Quê tôi, cái đói, cái nghèo vẫn đeo bám cuộc sống của tất cả mọi người giống như làn khói chiều vậy. Nó làm cho chúng ta cay mắt nhưng không thể nào thiếu nó được. Nếu nó biến mất thì bữa cơm chiều của chúng tôi cũng không có. Còn lũ trẻ chúng tôi, chẳng hề biết đến cái nghèo đói đó. Thứ mà chúng tôi biết, chỉ duy nhất một thứ . Đó là ước mơ của mình. Với tôi, ước mơ lớn lao nhất là một lần được lên sân cỏ.

Những chiều không đi học, tôi thường cùng bạn bè vào vườn cây ăn trái, bắn chim bằng những trạc bật tự chế, rồi bắn bi, mùa dế thì đi săn dế về để đá, rồi tắm suối, tắm sông. Nhưng có một trò chơi lôi cuốn tụi nhỏ chúng tôi hơn hết là đá bóng. Có được trái bóng là chúng tôi chẳng còn quan tâm đến chuyện gì nữa, đá trong sân nhà đầy đất đá hoặc ngoài đường đi đầy xe cộ qua lại rất là nguy hiểm, dù cho cha mẹ, người lớn vẫn la mắng.

Ước mơ trở thành cầu thủ của diễn viên Việt Anh

Trường tiểu học của tôi không có sân chơi. Ngôi trường được xây dựng trong một khu đất nhỏ bé. Bao bọc ba phía là các lớp học với tường vôi trắng xóa, còn lại một phía là tường rào giáp với đường đi có một cổng chính để ra vào. Với khoảng sân nhỏ hẹp, ở chính giữa sân là cây cột cờ cao ngất để chào cờ mỗi buổi sáng, sân thì rải đầy đá cuội nhỏ, đi lên nghe tiếng lạt sạt vui tai. Mỗi lần ra chơi, học sinh chỉ đủ chỗ để tụm năm tụm ba tán gẫu.
Khi lên lớp sáu, trường học đẹp hơn, khang trang hơn nhưng sân chơi thì vẫn thế. Cái khoảng sân nhỏ đó chẳng đủ cho tôi thực hiện được ước mơ của mình. Tuy nhiên, đó không hoàn toàn là vấn đề quan trọng nhất. Vì lũ trẻ chúng tôi luôn có cách để làm được những điều mình muốn. Sau giờ học, chúng tôi hay hẹn nhau ra sân nghĩa trang (nơi chôn người chết của các giáo xứ đạo), nơi có những khoảng đất trống chưa có người chôn, đầy cỏ dại, miểng chai, rác rến và thậm chí đôi lúc còn có những cây kim tiêm của những tay chơi xì-ke bỏ lại. Thế mà lũ nhóc chúng tôi vẫn chạy bán sống bán chết để giành lấy trái banh với đôi chân trần, vì sợ mang giày sẽ bị hư, bị bẩn và ngày mai sẽ không có giày để đi học, việc đó đồng nghĩa với việc sẽ bị phạt đứng ngoài lớp, hoặc tệ hơn là sẽ lên cột cờ đứng. Ngày đó nhà nghèo, hầu như đứa nào cũng chỉ có một đôi giày duy nhất.

Ước mơ sân cỏ
Ước mơ sân cỏ

Có một lần thằng bạn tôi mải chạy thế nào mà đạp phải một cây kim, có lẽ là cây kim đâm lút thịt luôn. Cả bọn chúng tôi xúm lại nặn máu ra cho nó rồi mà nó cứ gào khóc thảm thiết vì nghĩ mình đã có thể bị nhiễm HIV. Bọn chúng tôi sau vụ đó cũng ít chơi ở nghĩa trang hơn, cả lũ cuốc bộ đi xa hơn một chút đến sân chơi của các anh lớn, và tất nhiên là chúng tôi chỉ được phép chơi khi các anh không có đá độ.

Thấm thoát thời gian trôi đi, chúng tôi dần lớn lên. Khi tôi chuẩn bị thi vào lớp mười thì gia đình được giấy báo đi xuất cảnh. Trước hôm tôi đi hai ngày, lũ bạn cũ rủ rê nhau đá banh trận cuối với tôi, coi nhu là để chia tay luôn. Sân banh lần này là con đường xóm đã được tráng xi măng để tránh cảnh bị nước mưa xói mòn mỗi năm, hai bên là đường mương nay cũng đã được xây cao hơn tuy nhiên vẫn chưa có gì che lại nên nguy cơ trái banh của chúng tôi bay xuống đó vẫn rất cao.

Trời mùa hè nắng nóng, mồ hôi nhễ nhại, mà chúng tôi chẳng hề thấy mệt. Đứa nào đứa nấy đen trui trũi. Mỗi lần trái banh vô tình chọn hướng cái mương mà lao xuống, đứa nào cũng le lưỡi thấy ghê, nhưng sau khi nhặt lên, lăn lăn qua cát lại hồn nhiên đá tiếp. Cuối bữa hôm ấy là một chầu cóc dầm muối ớt vừa ăn vừa suýt xoa, đùa giỡn. Thế là tôi chia tay với lũ bạn thời thơ ấu.

Rồi cái ngày ấy cũng đến, máy bay đưa cả nhà rời xa Việt Nam. Tạm biệt quê hương, tạm biệt lũ bạn, tạm biệt tuổi thơ. Tôi cứ nhìn mãi, nhìn mãi cho đến khi Việt Nam chỉ còn là những mảng xanh mờ nhạt và vô định.

Ngày đầu tiên trên đất Mỹ, điều gây ấn tượng với tôi nhất là xe hơi, vì như mọi đứa trẻ, tôi cũng rất mê xe hơi. Xe chạy đầy đường, xe phơi đầy trên các sân thượng, xe đậu đầy trong các sân nhà và dọc những con đường bộ. Cảnh tượng thật khác lạ với quê tôi. Chỉ trong vài ngày là tôi đã thuộc lòng tên các loại xe, nước nào sản xuất chúng…

Gia đình tôi ở chung với ông bà ngoại khi chúng tôi đến Mỹ. Sau một đêm ngủ mê man thức dậy, buổi bình minh đầu tiên trên đất Mỹ. Nhìn ra cửa sổ là gì các bạn biết không, là sân cỏ. Sân cỏ nhà ông bà, rồi sân cỏ nhà hàng xóm, và xa một chút xíu là một công viên với sân cỏ trải dài.

Tôi chạy ào ra sân cỏ bằng đôi chân trần dù rằng tháng tám trời cũng bắt đầu se lạnh vào buổi sáng. Những cọng cỏ còn đẫm sương đêm mát lạnh dưới chân tôi. Tôi chạy tới chạy lui một cách khoái trí. Công viên lại còn có những trụ sắt để chơi bóng rổ nữa. Sau này chiều chiều tôi vẫn cùng anh em hay bạn bè ra đây chơi bóng.

Một tuần sau khi đến đất Mỹ, cậu tôi đưa mấy anh em đi đăng kí lớp học. Tôi lại một lần nữa bị choáng bởi sân chơi của các trường học bên Mỹ. Đầy đủ các môn thể thao với sân cỏ rộng mênh mông, chạy thỏa thích, mệt nghỉ.

Rồi tôi cũng đi học và làm quen với những người bạn mới. Trường tôi học khá đông bạn học Việt, có đứa thì ở Huế với giọng miền Trung đặc sệt, đứa thì ở Phan Thiết, đứa thì Sài Gòn, đứa dân Cà mau. Nhưng một khi chúng tôi nói tiếng anh thì chả còn ai nhận ra ai là người vùng nào cả.

Sau này, tôi cũng tìm cách gia nhập vào đội bóng của trường. Được mặc áo đồng phục và mang đôi giày đinh ra sân bóng là mơ ước của tôi từ thưở bé. Hôm đầu tiên thử giày và quần áo, tôi đã đi đi lại lại trước gương rất lâu. Tôi đã được thỏa sức chạy trên sân cỏ mà không cần phải lo sợ sẽ đạp trúng bất cứ vật gì có thể gây hại cho đôi chân của tôi.

Ước mơ sân cỏ
Ước mơ sân cỏ

Có một lần, thầy hướng dẫn của tôi hỏi: ở Mỹ em thích cái gì nhất?

Tôi trả lời mà chẳng cần phải suy nghĩ lâu: sân cỏ. Thầy tròn mắt với câu trả lời của tôi. Thầy đâu biết rằng có được một sân cỏ là nỗi khát khao, là niềm mơ ước của tuổi thơ tôi và các bạn tôi.

Lên đại học, tôi chẳng những đá bóng, mà còn tham gia vào môn bóng rổ nữa. Chiều nào tôi cũng cùng nhóm bạn Việt Nam cùng phòng, lên sân của trường chơi đến mệt nhoài mới về phòng ăn uống, học bài và đi ngủ để rồi ngày mai thức dậy cho một buổi học mới.

Bây giờ tôi đã là sinh viên nắm cuối của trường đại học. Rồi tôi cũng sẽ rời xa trường, rời xa cái sân cỏ này để bước vào đời. Đứng giữa sân cỏ mênh mông, tôi nhớ về các bạn Việt Nam ở cái vùng quê nghèo của tôi. Tuổi thơ chúng tôi đã không có được một sân chơi đầy đủ. Tuổi thơ chúng tôi đã trôi qua trong những khó khăn, nhọc nhằn và sự tằn tiện. Bây giờ mà có một điều ước, tôi sẽ ước cho tất cả lũ bạn tôi có mặt ở đây để chúng tôi được đá banh với nhau một bữa cho thỏa thích. Tôi nhớ quá, nhớ về làng quê, về ban bè, nhớ về một thời thơ ấu của tôi. Mãi mãi tôi không bao giờ quên.

Đồng hồ bấm giây

Đồng hồ bấm giờ: cuộc cách mạng trong thể thao

Thời gian chính là một trong những tiêu chí để đánh giá thành tích của một vận động viên thể thao. Và bất cứ môn thể thao nào cũng có một giới hạn nhất định dành cho người chiến thắng. Thông thường, người nào vươn tới mức thời gianh nhanh nhất và thấp nhất sẽ trở thành người chiến thắng. Tuy nhiên, có một điều rất thú vị là người ta thường hay quan tâm đến thời gian mà chẳng mấy khi quan tâm tới đồng hồ – thiết bị được dùng để đo thời gian. Bạn đã nghe câu chuyện về chiếc đồng hồ bấm giờ tạo nên cuộc cách mạng trong thể thao chưa?

Chiếc đồng hồ bấm giờ đầu tiên được dùng trong thi đấu thể thao

Thời gian với mỗi người được chia thành thời gian tuyệt đối và thời gian tương đối. Thời gian của từng người cũng khác nhau. Với những người bình thường như chúng ta thì đa phần thời gian chỉ ở mức tương đối. Hẹn một ai đó 9 giờ nhưng trễ một hoặc 2 phút có thể bỏ qua được. Thậm chí người Việt mình còn có thói quen “cao su”, thói quen trễ giờ. Việc thời gian tương đối chỉ xảy ra ở những người bihf thường và hậu quả do thời gian tương đối của họ “ít tổn thất”. Với một nhóm người, một số  đối tượng bắt buộc thời gian của họ phải là thời gian tuyệt đối. Một trong số đó là những vận động viên thể thao.

Trong thể thao, luôn có một mức giới hạn mà các vận động viên thể thao bắt buộc phải tuân thủ. Thời gian cũng là tiêu chuẩn để đánh giá, phân loại vận động viên. Thời gian cũng là tiêu chuẩn để đánh giá người chiến thắng.

Câu chuyện về Kelly là một ví dụ khá thú vị mà tôi đọc được về thời gian chính xác. Khi Kelly Holmes trở thành nhà vô địch chạy 800 mét tại Thế vận hội, cô chỉ vượt lên 5 phần trăm giây so với người gần nhất. Nó tương đương với 0,05 giây, ít hơn nhiều so với thời gian để bạn đọc được chữ “Holmes”.

Nếu nhìn vào Kelly thì bạn có nhận thấy mình đã bỏ qua nhiều cơ hội để trở thành người chiến thắng không? Bao lần vì chậm chân một vài giây mà bạn phải hối hận rồi? Một vài giây bé xíu ấy có khiến bạn trở thành người về sau, người thất bại bao giờ không? Có lần nào bạn phải nhường ánh hào quang chiến thắng cho người về trước mình một vài giây không?

Đồng hồ bấm giây
Đồng hồ bấm giây

Khi nhu cầu về thời gian chính xác tuyệt đối trong thể thao ngày càng cao thì vào năm 1912 tại Olympic Stockholm, chiếc đồng hồ bấm giây chạy điện đầu tiên được đưa vào sử dụng. Chiếc đồng hồ bấm giây đầu tiên này đã thay thế cho các thiết bị cầm tay thô sơ lúc bấy giờ. Nó cũng được coi như một cuộc cách mạng trong thể thao khi có thể đạt đến thời gian tuyệt đối.

Nhưng vì chiếc đồng hồ bấm giây này vẫn còn khá đơn giản và sơ khai nên thời gian tuyệt đối của nó cũng chỉ ở mức tương đối. Chiếc đồng hồ bấm giây này có sai số rất khoảng 0,2 giây. Nếu đặt trong cuộc đua 100m kéo dài khoảng 10 giây thì sai số đó có thể tương đương với quãng đường 2m.  Đây chắc chắn là một con số khổng lồ với tiêu chuẩn đánh giá sai số hiện nay.

Không bằng lòng với sai số quá lớn đó, năm 1972, chiếc đồng hồ bấm giây thứ hai được đưa vào sử dụng trong thi đấu thể thao. Điểm đặc biệt của chiếc đồng hồ này là nó hoạt động theo nguyên tắc của đồng hồ bấm giây thạch anh nên có có độ chính xác lên tới 0,01 giây.

Đây chỉ là câu chuyện của rất nhiều năm trước, khi công nghệ và công nhiệp chưa đạt đến độ hiện đại và có thể làm nên những điều kì diệu. Hiện nay, trong thể thao có các thiết bị bấm giây, các loại máy bấm giây, các loại đồng hồ bấm giây có thể ghi lại khoảng thời gian lên tới một phần nghìn giây và là độ chính xác 0,001 giây chứ không phải 0,01 giây trên bảng điểm của tại Olympic. Nếu muốn tìm hiểu về những thiết bị hiện đại và có độ chính xác cao như thế, bạn có thể tìm hiểu về chiếc camera được lắp ở Athens, nó có thể quyets qua vạch đích 2000 lần mỗi gây và ghi lại điểm phần cơ thể của vận động viên vừa vượt qua.

Khi các thiết bị đo thời gian càng hiện đại thì kỉ lục trong thể thao bị phá vỡ ngày càng nhiều. Vì sai số được giảm đi rõ rệt mà. Ví dụ như trong thế vận hội hiện đại đầu tiên vào năm 1896, thành tích của nhà vô địch Mỹ Thomas Buker là 12 giây ở môn điền kinh 100m. Nhưng bây giờ, với cuộc thi như vậy không chấp nhận những ai về sau 10 giây. Điều này bắt buộc các vận động viên phải luyện tập khắc nghiệt hơn thì mới có thể trở thành người chiến thắng hoặc phá vỡ được kỉ lục của những người đi trước.

Điều gì sẽ xảy ra nếu đồng hồ bấm giây có độ chính xác tuyệt đối càng cao

Có thể bạn đang nghĩ nếu như đồng hồ bấm giây có độ chính xác càng cao thì càng tốt vì nó xác định người chiến thắng một cách chính xác và công bằng hơn. Nhưng nó cũng không phải là điều tốt. Vì sao ư? Vì dù có cố gắng thì con người cũng chỉ là những sinh vật sống luôn gắn trên người một giới hạn nhất định. Sẽ thế nào nếu các kỷ lục không bị phá vỡ nữa? Khi mà đơn vị đo thời gian có độ chính xác càng cao thì các vận động viên càng khó để có thể lập kỷ lục.

Giống như việc hát karaoke vậy. Khi hát, bạn thường cố gắng để hát sao cho đúng nhịp cũng như đúng lời bài hát trên màn hình. Nhưng có phải cứ làm đúng như vậy thì bạn sẽ được công nhận là hát hay hay không? Để hát hay, để được mọi người tặng cho biệt danh là “giọng ca vàng” hay để khiến cho tất cả mọi người phải im lặng khi bạn cất lên câu hát đầu tiên cần có rất nhiều yếu tố khác nữa.

Đồng hồ bấm giây
Đồng hồ bấm giây

Cũng giống như việc các vận động viên không chỉ được biết đến khi họ ở trên bục vinh quang mà khi ở trên đó những cố gắng, hy sinh của họ sẽ được sẻ chia và ca ngợi. Có thể giọng hát của bạn không hay, không lôi cuốn nhưng không phải là không thể cải thiện được. Chỉ là thời gian bạn đầu tư vào cho nó là bao nhiêu, công sức bỏ vào đó nhiều nhường nào.

Nếu cứ than phiền rằng mình hát không hay, mình muốn được mọi người công nhận nhưng chỉ  há miệng chờ sung thì chắc chắn mãi mãi bạn chỉ dừng chân tại chỗ. Làm thế nào để thể hiện sự đầu tư của mình vào việc thay đổi giọng hát của mình? Có rất nhiều cách để bạn thể hiện. Nếu như các vận động viên miệt mài luyện tập thì bạn cũng có thể làm như vậy. Lên kế hoạch cụ thể cho thời gian tập luyện ca hát của mình. Nếu các vận động viên có thể tham gia các khóa tập luyện nước ngoài tiêu tốn rất nhiều chi phí thì bạn cũng có thể đầu tư một dàn karaoke gia đình tại các cơ sở sản xuất âm thanh uy tín ngay tại nhà để tập hát bất cứ lúc nào có thể. Đầu tư một dàn karaoke gia đình cũng không quá khó khăn. Bạn chỉ cần tìm mua 4 thiết bị âm thanh chủ đạo là đầu karaoke, amply karaoke, loa karaoke, mirco là đã có một dàn âm thanh tạm ổn.

Còn nếu như bạn có điều kiện hơn thì hoàn toàn có thể đầu tư hẳn một dàn karaoke cao cấp, chuyên nghiệp cho gia đình để vừa thể hiện quyết tâm cải thiện giọng hát vừa thể hiện đẳng cấp của mình. Với một dàn karaoke cao cấp, chắc chắn không ai là không trầm trồ thán phục một người dám “chịu chơi” như bạn.

Quan trọng nhất là chất lượng âm thanh cuối cùng được tạo ra. Nó cũng giống như thời gian trong thể thao, cần có những chiếc đồng hồ bấm giờ với độ chính xác tuyệt đối để có thể trao đúng phần thưởng cho người chiến thắng. Dàn âm thanh karaoke cũng cần có những thiết bị âm thanh chất lượng cao để mang đến những tín hiệu âm thanh chân thực nhất. Quan trọng nhất là nó phải tạo ra cảm hứng cho bạn khi  luyện tập và làm cho giọng hát của bạn đạt được hay nhất có thể.

Nhưng chung quy lại, cả thời gian chính xác với các vận động viên thể thao hay chất lượng âm thanh tốt nhất với những người luyện tập hát karaoke để cải thiện giọng hát của mình đều phụ thuộc rất nhiều vào yếu tố con người. Con người có giới hạn nhưng khi chưa đạt đến giới hạn tuyệt đối thì vẫn cần phải cố gắng. Giống như việc tất cả mọi việc đều thay đổi thì việc trái đất quay là không thay đổi vậy.

Và cho dù biết rằng con người chỉ có giới hạn nhưng các nhà nghiên cứu, các nhà khoa học vẫn làm việc không ngừng để tìm vươn tới sự chính xác tuyệt đối cả ở lĩnh vực chế tạo thiết bị đo đếm thời gian lẫn chế tạo các thiết bị âm thanh.

Các nhà nghiên cứu trong viện Vật lý quốc gia Anh đang chế tạo chiếc đồng hồ chính xác tới mức nó chỉ chậm một giây trong toàn bộ quãng đời còn lại của vũ trụ. Chưa ai có thể khẳng định thời gian cụ thể cho sự ra đời của chiếc đồng hồ này nhưng không thể không công nhận những lợi ích khi ứng dụng nó vào các thể vận hội thể thao. Vì xác suất để hai vận động viên đạt thành tích chênh nhau theo đơn vị atto giây là rất nhỏ.

Quay lại với câu chuyện của Kelly Holmes. Thời gian chạy 800 mét của cô là 1 phút 56 giây 38, so với thành tích của Hasna Benhassi là 1 phút 56 giây 43. Nếu những khoảng thời gian đó được đo vào năm 1912, khi mà độ chính xác chỉ đến một phần mười giây, cả hai sẽ có thời gian là 1 phút 56 giây 4. Và nếu Kelly tham gia trong kỳ Olympic đó, thành tích của cô không bao giờ được sáng tỏ.

Bài học về thời gian của các vận động viên thể thao không phải chỉ dành cho họ mà còn dành cho rất nhiều người. Bất kì ai cũng cần tạo ra và đạt được thời gian tuyệt đối của bản thân. Nếu như không thể tạo ra sự khác biệt và dùng thời gian đó vào việc nắm bắt cơ hội thì chắc chắn bạn sẽ chỉ là người đứng sau. Thậm chí mãi mãi là người thua cuộc.