Winning Time

Chip timing solutions for Karaoke System

Ước mơ một lần lên sân cỏ

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo. Quê tôi, cái đói, cái nghèo vẫn đeo bám cuộc sống của tất cả mọi người giống như làn khói chiều vậy. Nó làm cho chúng ta cay mắt nhưng không thể nào thiếu nó được. Nếu nó biến mất thì bữa cơm chiều của chúng tôi cũng không có. Còn lũ trẻ chúng tôi, chẳng hề biết đến cái nghèo đói đó. Thứ mà chúng tôi biết, chỉ duy nhất một thứ . Đó là ước mơ của mình. Với tôi, ước mơ lớn lao nhất là một lần được lên sân cỏ.

Những chiều không đi học, tôi thường cùng bạn bè vào vườn cây ăn trái, bắn chim bằng những trạc bật tự chế, rồi bắn bi, mùa dế thì đi săn dế về để đá, rồi tắm suối, tắm sông. Nhưng có một trò chơi lôi cuốn tụi nhỏ chúng tôi hơn hết là đá bóng. Có được trái bóng là chúng tôi chẳng còn quan tâm đến chuyện gì nữa, đá trong sân nhà đầy đất đá hoặc ngoài đường đi đầy xe cộ qua lại rất là nguy hiểm, dù cho cha mẹ, người lớn vẫn la mắng.

Ước mơ trở thành cầu thủ của diễn viên Việt Anh

Trường tiểu học của tôi không có sân chơi. Ngôi trường được xây dựng trong một khu đất nhỏ bé. Bao bọc ba phía là các lớp học với tường vôi trắng xóa, còn lại một phía là tường rào giáp với đường đi có một cổng chính để ra vào. Với khoảng sân nhỏ hẹp, ở chính giữa sân là cây cột cờ cao ngất để chào cờ mỗi buổi sáng, sân thì rải đầy đá cuội nhỏ, đi lên nghe tiếng lạt sạt vui tai. Mỗi lần ra chơi, học sinh chỉ đủ chỗ để tụm năm tụm ba tán gẫu.
Khi lên lớp sáu, trường học đẹp hơn, khang trang hơn nhưng sân chơi thì vẫn thế. Cái khoảng sân nhỏ đó chẳng đủ cho tôi thực hiện được ước mơ của mình. Tuy nhiên, đó không hoàn toàn là vấn đề quan trọng nhất. Vì lũ trẻ chúng tôi luôn có cách để làm được những điều mình muốn. Sau giờ học, chúng tôi hay hẹn nhau ra sân nghĩa trang (nơi chôn người chết của các giáo xứ đạo), nơi có những khoảng đất trống chưa có người chôn, đầy cỏ dại, miểng chai, rác rến và thậm chí đôi lúc còn có những cây kim tiêm của những tay chơi xì-ke bỏ lại. Thế mà lũ nhóc chúng tôi vẫn chạy bán sống bán chết để giành lấy trái banh với đôi chân trần, vì sợ mang giày sẽ bị hư, bị bẩn và ngày mai sẽ không có giày để đi học, việc đó đồng nghĩa với việc sẽ bị phạt đứng ngoài lớp, hoặc tệ hơn là sẽ lên cột cờ đứng. Ngày đó nhà nghèo, hầu như đứa nào cũng chỉ có một đôi giày duy nhất.

Ước mơ sân cỏ
Ước mơ sân cỏ

Có một lần thằng bạn tôi mải chạy thế nào mà đạp phải một cây kim, có lẽ là cây kim đâm lút thịt luôn. Cả bọn chúng tôi xúm lại nặn máu ra cho nó rồi mà nó cứ gào khóc thảm thiết vì nghĩ mình đã có thể bị nhiễm HIV. Bọn chúng tôi sau vụ đó cũng ít chơi ở nghĩa trang hơn, cả lũ cuốc bộ đi xa hơn một chút đến sân chơi của các anh lớn, và tất nhiên là chúng tôi chỉ được phép chơi khi các anh không có đá độ.

Thấm thoát thời gian trôi đi, chúng tôi dần lớn lên. Khi tôi chuẩn bị thi vào lớp mười thì gia đình được giấy báo đi xuất cảnh. Trước hôm tôi đi hai ngày, lũ bạn cũ rủ rê nhau đá banh trận cuối với tôi, coi nhu là để chia tay luôn. Sân banh lần này là con đường xóm đã được tráng xi măng để tránh cảnh bị nước mưa xói mòn mỗi năm, hai bên là đường mương nay cũng đã được xây cao hơn tuy nhiên vẫn chưa có gì che lại nên nguy cơ trái banh của chúng tôi bay xuống đó vẫn rất cao.

Trời mùa hè nắng nóng, mồ hôi nhễ nhại, mà chúng tôi chẳng hề thấy mệt. Đứa nào đứa nấy đen trui trũi. Mỗi lần trái banh vô tình chọn hướng cái mương mà lao xuống, đứa nào cũng le lưỡi thấy ghê, nhưng sau khi nhặt lên, lăn lăn qua cát lại hồn nhiên đá tiếp. Cuối bữa hôm ấy là một chầu cóc dầm muối ớt vừa ăn vừa suýt xoa, đùa giỡn. Thế là tôi chia tay với lũ bạn thời thơ ấu.

Rồi cái ngày ấy cũng đến, máy bay đưa cả nhà rời xa Việt Nam. Tạm biệt quê hương, tạm biệt lũ bạn, tạm biệt tuổi thơ. Tôi cứ nhìn mãi, nhìn mãi cho đến khi Việt Nam chỉ còn là những mảng xanh mờ nhạt và vô định.

Ngày đầu tiên trên đất Mỹ, điều gây ấn tượng với tôi nhất là xe hơi, vì như mọi đứa trẻ, tôi cũng rất mê xe hơi. Xe chạy đầy đường, xe phơi đầy trên các sân thượng, xe đậu đầy trong các sân nhà và dọc những con đường bộ. Cảnh tượng thật khác lạ với quê tôi. Chỉ trong vài ngày là tôi đã thuộc lòng tên các loại xe, nước nào sản xuất chúng…

Gia đình tôi ở chung với ông bà ngoại khi chúng tôi đến Mỹ. Sau một đêm ngủ mê man thức dậy, buổi bình minh đầu tiên trên đất Mỹ. Nhìn ra cửa sổ là gì các bạn biết không, là sân cỏ. Sân cỏ nhà ông bà, rồi sân cỏ nhà hàng xóm, và xa một chút xíu là một công viên với sân cỏ trải dài.

Tôi chạy ào ra sân cỏ bằng đôi chân trần dù rằng tháng tám trời cũng bắt đầu se lạnh vào buổi sáng. Những cọng cỏ còn đẫm sương đêm mát lạnh dưới chân tôi. Tôi chạy tới chạy lui một cách khoái trí. Công viên lại còn có những trụ sắt để chơi bóng rổ nữa. Sau này chiều chiều tôi vẫn cùng anh em hay bạn bè ra đây chơi bóng.

Một tuần sau khi đến đất Mỹ, cậu tôi đưa mấy anh em đi đăng kí lớp học. Tôi lại một lần nữa bị choáng bởi sân chơi của các trường học bên Mỹ. Đầy đủ các môn thể thao với sân cỏ rộng mênh mông, chạy thỏa thích, mệt nghỉ.

Rồi tôi cũng đi học và làm quen với những người bạn mới. Trường tôi học khá đông bạn học Việt, có đứa thì ở Huế với giọng miền Trung đặc sệt, đứa thì ở Phan Thiết, đứa thì Sài Gòn, đứa dân Cà mau. Nhưng một khi chúng tôi nói tiếng anh thì chả còn ai nhận ra ai là người vùng nào cả.

Sau này, tôi cũng tìm cách gia nhập vào đội bóng của trường. Được mặc áo đồng phục và mang đôi giày đinh ra sân bóng là mơ ước của tôi từ thưở bé. Hôm đầu tiên thử giày và quần áo, tôi đã đi đi lại lại trước gương rất lâu. Tôi đã được thỏa sức chạy trên sân cỏ mà không cần phải lo sợ sẽ đạp trúng bất cứ vật gì có thể gây hại cho đôi chân của tôi.

Ước mơ sân cỏ
Ước mơ sân cỏ

Có một lần, thầy hướng dẫn của tôi hỏi: ở Mỹ em thích cái gì nhất?

Tôi trả lời mà chẳng cần phải suy nghĩ lâu: sân cỏ. Thầy tròn mắt với câu trả lời của tôi. Thầy đâu biết rằng có được một sân cỏ là nỗi khát khao, là niềm mơ ước của tuổi thơ tôi và các bạn tôi.

Lên đại học, tôi chẳng những đá bóng, mà còn tham gia vào môn bóng rổ nữa. Chiều nào tôi cũng cùng nhóm bạn Việt Nam cùng phòng, lên sân của trường chơi đến mệt nhoài mới về phòng ăn uống, học bài và đi ngủ để rồi ngày mai thức dậy cho một buổi học mới.

Bây giờ tôi đã là sinh viên nắm cuối của trường đại học. Rồi tôi cũng sẽ rời xa trường, rời xa cái sân cỏ này để bước vào đời. Đứng giữa sân cỏ mênh mông, tôi nhớ về các bạn Việt Nam ở cái vùng quê nghèo của tôi. Tuổi thơ chúng tôi đã không có được một sân chơi đầy đủ. Tuổi thơ chúng tôi đã trôi qua trong những khó khăn, nhọc nhằn và sự tằn tiện. Bây giờ mà có một điều ước, tôi sẽ ước cho tất cả lũ bạn tôi có mặt ở đây để chúng tôi được đá banh với nhau một bữa cho thỏa thích. Tôi nhớ quá, nhớ về làng quê, về ban bè, nhớ về một thời thơ ấu của tôi. Mãi mãi tôi không bao giờ quên.

Câu chuyện cuộc đời của diễn viên Việt Anh

Là một trong những gương mặt diễn viên đã quá quen thuộc trên màn ảnh, Việt Anh ghi dấu ấn với khán giả bằng rất nhiều vai diễn thành công. Nhưng phía sau cánh gà, câu chuyện về cuộc đời anh như thế nào thì không phải ai cũng biết. Hãy cùng tìm hiểu câu chuyện về cuộc đời của diễn viên Việt Anh xem có gì thú vị nhé!

Suýt thành cầu thủ chuyên nghiệp

Từ nhỏ, Việt Anh rất thích bóng đá và dự định trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Việt Anh kể: “Cuối năm cấp hai, mình tham gia đội cầu thủ nhí của Thể Công. Hai ngày trước khi thi vào lớp đào tạo cầu thủ, mình bị sốt cao đến 40 độ do tập luyện quá sức. Mình thất vọng vì bao nhiệt huyết, háo hức tan biến hết. Sau đó, chuyện học hành làm mình quên hết ước mơ trở thành cầu thủ”. Sau này, mặc dù đã theo nghiệp diễn viên nhưng anh vẫn đeo đuổi đam mê của mình. Thời gian rảnh, anh vẫn dành cho việc thỏa sức mình trên sân cỏ để được “lăn” theo trái bóng tròn.

Sử dụng tiền cát-sê đầu tiên

Năm 2003, sau khi tham gia khóa đào tạo diễn viên dài 3 tháng của Hãng phim Truyền hình Việt Nam, Việt Anh được nhận vai chính trong bộ phim truyền hình Lời thề cỏ non. Số tiền cát-sê đầu tiên, Việt Anh nghĩ ngay việc mua một món quà ý nghĩa tặng mẹ.

Sau một ngày suy nghĩ, anh ra tiệm vàng gần nhà mua đôi hoa tai một chỉ để tặng mẹ. Mẹ anh rất bất ngờ và xúc động khi nhận món quà từ cát-sê đóng phim của con trai. Đến bây giờ, mẹ Việt Anh vẫn còn sử dụng đôi hoa tai này.

Vẫn chưa rành đường sá TP.HCM

Tính đến thời điểm này, Việt Anh đã có gần ba năm là cư dân của TP.HCM, thế mà anh vẫn chưa thuộc hết đường. Lý do được anh nêu ra rất đơn giản: “Đường phố Hà Nội nhỏ, không dài và ngoằn ngoèo nên rất dễ nhớ. Ở TP.HCM, mình không tài nào nhớ nổi dù sống ở đây đã lâu”.

Việt Anh cho biết thêm: “Mình chỉ rành đường khu vực quận 1 và quận 3. Nếu đi các quận khác, mình phải dùng taxi. Đôi khi, mình thử tự đi mấy lần rồi nhưng lần nào cũng bị lạc”.

Câu chuyện cuộc đời của diễn viên Việt Anh
Câu chuyện cuộc đời của diễn viên Việt Anh

Từ bỏ nhiều thói quen khi làm diễn viên

Với Việt Anh, trở thành diễn viên, người của công chúng, khiến anh phải từ bỏ vài thói quen. Chẳng hạn như anh không thể ngồi la cà hàng quán hay đi nghe nhạc ở vũ trường. Anh giải thích: “Khi là người của công chúng, bạn sẽ bị dòm ngó ngay khi đặt chân đến những nơi này dù mục đích vào vũ trường vô cùng đơn giản là để giải trí. Chưa hết, trước đây ở Hà Nội, hầu như không ngày nào mình không chơi bi-da với bạn bè, bây giờ thì thôi hẳn”

Thích sưu tập sách báo về ôtô và nghiên cứu phong thủy, tử vi

Từ lâu, anh có thú vui sưu tập tạp chí về ô-tô. Sở thích này bắt nguồn từ một người bạn.

“Lúc còn học cấp 3, ngồi quán cà-phê với một người bạn, thấy cậu bạn kể vanh vách xuất xứ, máy móc, đặc điểm động cơ của các thương hiệu xe ô-tô, mình vô cùng ngưỡng mộ. Do cũng yêu thích lĩnh vực này nên mình mua sách báo, tham khảo thêm trên Internet. Dần dần, mình cũng có kiến thức về ô-tô và xe máy”.

Câu chuyện cuộc đời của diễn viên Việt Anh
Câu chuyện cuộc đời của diễn viên Việt Anh

Ngoài ra, tuy còn trẻ nhưng Việt Anh rất thích nghiên cứu tử vi và phong thủy. Những bộ sách hay về hai lĩnh vực này được anh thường xuyên tìm mua để nghiên cứu. Việt Anh cho biết: “Không phải ngẫu nhiên mà ông bà mình tin vào tử vi và phong thủy. Nhờ nghiên cứu tử vi mà khi đi gặp các đối tác làm ăn, mình phần nào đoán được tính cách của họ qua hình dáng. Còn phong thủy cũng rất thú vị, càng nghiên cứu, càng thấy đúng và có thể áp dụng trong cuộc sống, công việc. Mình không hoàn toàn tin vào những gì sách nói, nhưng thấy lĩnh vực này rất cần thiết. Có lẽ nhiều người không thể tin một thanh niên chưa đến 30 tuổi như mình lại có sở thích như một ông già”.

Thoạt đầu, không có cảm tình với cô bạn diễn Thanh Hằng

Có lẽ khi biết được thông tin này, người đẹp chân dài sẽ buồn. Nhưng đó chính là cảm giác của chàng diễn viên điển trai trước khi tham gia đóng cùng người đẹp Thanh Hằng trong phim “Gia tài bác sĩ”.

Việt Anh kể thêm: “Những gì biết được về Thanh Hằng qua báo chí, qua thông tin trên mạng khiến mình không thích tính cách cô người mẫu kiêm diễn viên này lắm. Khi biết mình đóng cặp với Thanh Hằng, tôi than khổ: “Thôi chết! Ghét của nào trời trao của đó rồi. Làm sao diễn những cảnh tình tứ với cô này được”. Nhưng sau một tuần làm việc chung với Hằng, mình thay đổi hoàn toàn quan điểm ấy. Đằng sau vẻ khô cứng, cá tính. Hằng là một người rất tình cảm. Sau khi phim kết thúc, mình có thêm người bạn thân thiết có thể chia sẻ chuyện công việc cũng như cuộc sống”.

Nhiều người không tin Việt Anh đã lên chức bố

“Rất nhiều người gặp tôi ngoài đời, không ai tin rằng đã có gia đình. Ai cũng nghĩ nhìn bề ngoài, tôi ham chơi và hư hỏng như Cao Thanh Lâm trong phim “Chạy án”. Có thời gian rảnh, Việt Anh đưa gia đình nhỏ của mình đi mua sắm ở các trung tâm thương mại. Nhiều khán giả ngạc nhiên khi thấy anh bế con.

Anh hồ hởi: “Dường như giới văn nghệ sĩ của ta ít xuất hiện nơi công cộng với cả gia đình như vậy nên nhiều khán giả khi gặp tôi rất ngạc nhiên”.

Việt Anh khoe: “Con gái mình hiện nay gần tròn một tuổi. Bé có tên Nguyễn Lê Song Anh, tên gọi ở nhà là Dâu tây. Vì cả hai vợ chồng đều rất thích loại trái này nên lấy Dâu tây đặt cho bé. Mà này, mình cũng có thể chế biến rất nhiều món và đồ giải khát từ dâu tây đấy nhé”.

Xem thêm: Đồng hồ bấm giờ: cuộc cách mạng trong thể thao