Winning Time

Chip timing solutions for Karaoke System

Mua đầu karaoke ổ cứng VietKTV loại nào tốt?

Bạn đang có nhu cầu trang bị đầu karaoke ổ cứng VietKTV cho dàn âm thanh của gia đình mình nhưng lại đang phân vân không biết nên chọn sản phẩm nào có chất lượng tốt và có mức giá phù hợp. Nếu bạn cũng đang trong tình trạn này thì đừng bỏ lỡ những chia sẻ dưới đây, chúng tôi sẽ giúp bạn giải đáp thắc mắc “ Mua đầu karaoke ổ cứng VietKTV loại nào tốt?”

VietKTV là thương hiệu khá nổi tiếng trên thị trường thiết bị âm thanh ở Việt Nam, các thế hệ sản phẩm của VietKTV luôn đợc cải tiến và mâng cấp để đáp ứng thị hiếu của người dùng và đầu karaoke cũng nằm trong số đó.

Những tính năng vượt trội của đầu karaoke VietKTV

Ứng dụng công nghệ mới, đầu karaoke cảm ứng VietKTV được trang bị những tính năng hiện đại mang đến cho người dùng những trải nghiệm hoàn toàn mới và vô cùng thú vị.

Các sản phẩm được trang bị ổ cứng có dung lượng lớn nên có thể lưu trữ được số lượng lớn các bài hát, hình ảnh và video ở mọi thể loại và ngôn ngữ khác nhau. Việc cập nhật bài hát cũng trở nên dễ dàng hơn khi hệ thống thường xuyên update những bài hát mới, bạn có thể sử dụng usb hoặc kết nối internet để tải trực tiếp bài hát về rất nhanh chóng và tiện lợi.

Hãng sản xuất đã trang bị có các sản hẩm những tính năng ưu việt, công nghệ xử lí âm thanh hiện đại, âm thanh stereo sống động cùng với chất lượng hình ảnh đầu ra chuẩn full HD rõ nét và chân thực sẽ mang đến cho bạn một không gian âm nhạc ngập tràn cảm xúc.

Với dòng đầu karaoke thế hệ mới này, tố độ xử lí tìm kiếm bài hát cực nhanh, bạn chỉ cần thực hiện một vào thao tác ngay lập tức đã có một list tên các bài hát xuất hiện để bạn tham khảo và lựa chọn. Việc chọn bài hát cũng được thực hiện đa dạng hơn. Ngoài việc sử dụng điều khiển từ xa bạn có thể sử dụng màn hình cảm ứng, điện thoại di động, máy tính bảng,…

Bên cạnh đó, đầu karaoke VietKTV được tích hợp những cổng kết nối hiện đại ngay trên chính thiết bị, cồng HDMI cho phép truyền tải hình ảnh và âm thanh từ đầu hát đến màn hình tivi với tốc độ cực nhanh. Ngoài ra còn có các cổng usb, cổng VGA, Optical giúp kết nối và điều chỉnh thiết bị một cách dễ dàng nhất.

Và còn rất nhiều những tính năng hiện đại khác mà chỉ khi chính bạn có cơ hội được trải nghiệm thì mới có thể khám phá hết những điều tuyệt vời mà đầu karaoke VietKTV mang đến cho bạn.

Nên mua đầu karaoke VietKTV loại nào?

Hiện nay trên thị trường đầu VietKTV có 3 model chính là đầu HD Plus, đầu HD Pro và đầu SD. Với mỗi dòng sản phẩm lại có những đặc trưng khác nhau và mang  mức giá riêng vậy nên tùy vào mục đích sử dụng cũng như khả năng đầu tư của mình để chọn được đầu karaoke phù hợp.

Hiện có rất nhiều địa chỉ cung cấp đầu karaoke VietKTV nên việc chọn mua sản phẩm không quá khó khăn. Tuy nhiên để đảm bảo chất lượng sản phẩm hãy đến những địa chỉ cung cấp thiết bị âm thanh lớn, có uy tín. Khi đó việc chọn mua sản phẩm sẽ trở nên dễ dàng hơn, mọi quyền lợi của bạn khi mua hàng cũng sẽ được đảm bảo hơn.

Còn nếu với mức giá của đầu VietKTV như hiện nay, bạn cảm thấy quá cao và không đủ điều kiện để trang bị cho dàn karaoke của gia đình mình thì có thể tham khảo một số sản phẩm như đầu Galaxy LD 01 của VinaKTV, Hanet Play X-one, Acnos KM1,….

Như vậy chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn nhưng thông tin liên quan đến đầu kraoke ổ cừng VietKTV. Hi vọng với tất cả những gì chúng tôi cung cấp trên đây có thể giúp bạn chọn mua cho dàn karaoke của gia đình mình những sản phẩm thật sự chất lượng lượng và phù hợp.

Ước mơ một lần lên sân cỏ

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo. Quê tôi, cái đói, cái nghèo vẫn đeo bám cuộc sống của tất cả mọi người giống như làn khói chiều vậy. Nó làm cho chúng ta cay mắt nhưng không thể nào thiếu nó được. Nếu nó biến mất thì bữa cơm chiều của chúng tôi cũng không có. Còn lũ trẻ chúng tôi, chẳng hề biết đến cái nghèo đói đó. Thứ mà chúng tôi biết, chỉ duy nhất một thứ . Đó là ước mơ của mình. Với tôi, ước mơ lớn lao nhất là một lần được lên sân cỏ.

Những chiều không đi học, tôi thường cùng bạn bè vào vườn cây ăn trái, bắn chim bằng những trạc bật tự chế, rồi bắn bi, mùa dế thì đi săn dế về để đá, rồi tắm suối, tắm sông. Nhưng có một trò chơi lôi cuốn tụi nhỏ chúng tôi hơn hết là đá bóng. Có được trái bóng là chúng tôi chẳng còn quan tâm đến chuyện gì nữa, đá trong sân nhà đầy đất đá hoặc ngoài đường đi đầy xe cộ qua lại rất là nguy hiểm, dù cho cha mẹ, người lớn vẫn la mắng.

Ước mơ trở thành cầu thủ của diễn viên Việt Anh

Trường tiểu học của tôi không có sân chơi. Ngôi trường được xây dựng trong một khu đất nhỏ bé. Bao bọc ba phía là các lớp học với tường vôi trắng xóa, còn lại một phía là tường rào giáp với đường đi có một cổng chính để ra vào. Với khoảng sân nhỏ hẹp, ở chính giữa sân là cây cột cờ cao ngất để chào cờ mỗi buổi sáng, sân thì rải đầy đá cuội nhỏ, đi lên nghe tiếng lạt sạt vui tai. Mỗi lần ra chơi, học sinh chỉ đủ chỗ để tụm năm tụm ba tán gẫu.
Khi lên lớp sáu, trường học đẹp hơn, khang trang hơn nhưng sân chơi thì vẫn thế. Cái khoảng sân nhỏ đó chẳng đủ cho tôi thực hiện được ước mơ của mình. Tuy nhiên, đó không hoàn toàn là vấn đề quan trọng nhất. Vì lũ trẻ chúng tôi luôn có cách để làm được những điều mình muốn. Sau giờ học, chúng tôi hay hẹn nhau ra sân nghĩa trang (nơi chôn người chết của các giáo xứ đạo), nơi có những khoảng đất trống chưa có người chôn, đầy cỏ dại, miểng chai, rác rến và thậm chí đôi lúc còn có những cây kim tiêm của những tay chơi xì-ke bỏ lại. Thế mà lũ nhóc chúng tôi vẫn chạy bán sống bán chết để giành lấy trái banh với đôi chân trần, vì sợ mang giày sẽ bị hư, bị bẩn và ngày mai sẽ không có giày để đi học, việc đó đồng nghĩa với việc sẽ bị phạt đứng ngoài lớp, hoặc tệ hơn là sẽ lên cột cờ đứng. Ngày đó nhà nghèo, hầu như đứa nào cũng chỉ có một đôi giày duy nhất.

Ước mơ sân cỏ
Ước mơ sân cỏ

Có một lần thằng bạn tôi mải chạy thế nào mà đạp phải một cây kim, có lẽ là cây kim đâm lút thịt luôn. Cả bọn chúng tôi xúm lại nặn máu ra cho nó rồi mà nó cứ gào khóc thảm thiết vì nghĩ mình đã có thể bị nhiễm HIV. Bọn chúng tôi sau vụ đó cũng ít chơi ở nghĩa trang hơn, cả lũ cuốc bộ đi xa hơn một chút đến sân chơi của các anh lớn, và tất nhiên là chúng tôi chỉ được phép chơi khi các anh không có đá độ.

Thấm thoát thời gian trôi đi, chúng tôi dần lớn lên. Khi tôi chuẩn bị thi vào lớp mười thì gia đình được giấy báo đi xuất cảnh. Trước hôm tôi đi hai ngày, lũ bạn cũ rủ rê nhau đá banh trận cuối với tôi, coi nhu là để chia tay luôn. Sân banh lần này là con đường xóm đã được tráng xi măng để tránh cảnh bị nước mưa xói mòn mỗi năm, hai bên là đường mương nay cũng đã được xây cao hơn tuy nhiên vẫn chưa có gì che lại nên nguy cơ trái banh của chúng tôi bay xuống đó vẫn rất cao.

Trời mùa hè nắng nóng, mồ hôi nhễ nhại, mà chúng tôi chẳng hề thấy mệt. Đứa nào đứa nấy đen trui trũi. Mỗi lần trái banh vô tình chọn hướng cái mương mà lao xuống, đứa nào cũng le lưỡi thấy ghê, nhưng sau khi nhặt lên, lăn lăn qua cát lại hồn nhiên đá tiếp. Cuối bữa hôm ấy là một chầu cóc dầm muối ớt vừa ăn vừa suýt xoa, đùa giỡn. Thế là tôi chia tay với lũ bạn thời thơ ấu.

Rồi cái ngày ấy cũng đến, máy bay đưa cả nhà rời xa Việt Nam. Tạm biệt quê hương, tạm biệt lũ bạn, tạm biệt tuổi thơ. Tôi cứ nhìn mãi, nhìn mãi cho đến khi Việt Nam chỉ còn là những mảng xanh mờ nhạt và vô định.

Ngày đầu tiên trên đất Mỹ, điều gây ấn tượng với tôi nhất là xe hơi, vì như mọi đứa trẻ, tôi cũng rất mê xe hơi. Xe chạy đầy đường, xe phơi đầy trên các sân thượng, xe đậu đầy trong các sân nhà và dọc những con đường bộ. Cảnh tượng thật khác lạ với quê tôi. Chỉ trong vài ngày là tôi đã thuộc lòng tên các loại xe, nước nào sản xuất chúng…

Gia đình tôi ở chung với ông bà ngoại khi chúng tôi đến Mỹ. Sau một đêm ngủ mê man thức dậy, buổi bình minh đầu tiên trên đất Mỹ. Nhìn ra cửa sổ là gì các bạn biết không, là sân cỏ. Sân cỏ nhà ông bà, rồi sân cỏ nhà hàng xóm, và xa một chút xíu là một công viên với sân cỏ trải dài.

Tôi chạy ào ra sân cỏ bằng đôi chân trần dù rằng tháng tám trời cũng bắt đầu se lạnh vào buổi sáng. Những cọng cỏ còn đẫm sương đêm mát lạnh dưới chân tôi. Tôi chạy tới chạy lui một cách khoái trí. Công viên lại còn có những trụ sắt để chơi bóng rổ nữa. Sau này chiều chiều tôi vẫn cùng anh em hay bạn bè ra đây chơi bóng.

Một tuần sau khi đến đất Mỹ, cậu tôi đưa mấy anh em đi đăng kí lớp học. Tôi lại một lần nữa bị choáng bởi sân chơi của các trường học bên Mỹ. Đầy đủ các môn thể thao với sân cỏ rộng mênh mông, chạy thỏa thích, mệt nghỉ.

Rồi tôi cũng đi học và làm quen với những người bạn mới. Trường tôi học khá đông bạn học Việt, có đứa thì ở Huế với giọng miền Trung đặc sệt, đứa thì ở Phan Thiết, đứa thì Sài Gòn, đứa dân Cà mau. Nhưng một khi chúng tôi nói tiếng anh thì chả còn ai nhận ra ai là người vùng nào cả.

Sau này, tôi cũng tìm cách gia nhập vào đội bóng của trường. Được mặc áo đồng phục và mang đôi giày đinh ra sân bóng là mơ ước của tôi từ thưở bé. Hôm đầu tiên thử giày và quần áo, tôi đã đi đi lại lại trước gương rất lâu. Tôi đã được thỏa sức chạy trên sân cỏ mà không cần phải lo sợ sẽ đạp trúng bất cứ vật gì có thể gây hại cho đôi chân của tôi.

Ước mơ sân cỏ
Ước mơ sân cỏ

Có một lần, thầy hướng dẫn của tôi hỏi: ở Mỹ em thích cái gì nhất?

Tôi trả lời mà chẳng cần phải suy nghĩ lâu: sân cỏ. Thầy tròn mắt với câu trả lời của tôi. Thầy đâu biết rằng có được một sân cỏ là nỗi khát khao, là niềm mơ ước của tuổi thơ tôi và các bạn tôi.

Lên đại học, tôi chẳng những đá bóng, mà còn tham gia vào môn bóng rổ nữa. Chiều nào tôi cũng cùng nhóm bạn Việt Nam cùng phòng, lên sân của trường chơi đến mệt nhoài mới về phòng ăn uống, học bài và đi ngủ để rồi ngày mai thức dậy cho một buổi học mới.

Bây giờ tôi đã là sinh viên nắm cuối của trường đại học. Rồi tôi cũng sẽ rời xa trường, rời xa cái sân cỏ này để bước vào đời. Đứng giữa sân cỏ mênh mông, tôi nhớ về các bạn Việt Nam ở cái vùng quê nghèo của tôi. Tuổi thơ chúng tôi đã không có được một sân chơi đầy đủ. Tuổi thơ chúng tôi đã trôi qua trong những khó khăn, nhọc nhằn và sự tằn tiện. Bây giờ mà có một điều ước, tôi sẽ ước cho tất cả lũ bạn tôi có mặt ở đây để chúng tôi được đá banh với nhau một bữa cho thỏa thích. Tôi nhớ quá, nhớ về làng quê, về ban bè, nhớ về một thời thơ ấu của tôi. Mãi mãi tôi không bao giờ quên.